Tin mới

Hiển thị các bài đăng có nhãn daycon. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn daycon. Hiển thị tất cả bài đăng
Hết mùa hè cuối này là bé đi học lớp một rồi. Hàng ngàn nỗi lo không tên cứ thế chồng chéo. Thời gian 3 tháng hè không phải là quá dài với việc chuẩn bị vào lớp một cho bé, và cho cả các phụ huynh.
Chọn trường cho con
Vấn đề chọn trường thường khá nan giải. Bố mẹ nào cũng muốn con được vào lớp tốt, trường tốt, thậm chí là trường điểm. Nhưng trường tốt (ấy là theo ý kiến cá nhân bố mẹ) lại ở xa nhà, cũng chẳng tiện đường đi làm nên việc đưa đón bé sẽ khá vất vả. Một trường tốt nữa cũng lọt vào “tầm ngắm”của bố mẹ, nhưng một cô bạn của mẹ lại bảo: Trường X đó à? Học sinh ở đấy không ngoan đâu, nếu mình xin cho con học ở đó, em sợ rằng con mình cũng bị ảnh hưởng bởi lũ bạn.

Thế thì phải học trường nào?
Nếu xét về chương trình học, chương trình dạy ở các trường tương đối giống nhau vì phải bám sát chương trình chung của Bộ giáo dục. Bạn sẽ rất khó để tìm được một ngôi trường tốt hoàn toàn theo đúng ý mình, từ không gian trường học, lớp học cho đến đội ngũ giáo viên. Nếu lập bảng so sánh, bạn sẽ nhận ra rằng ở trường X có một vài ưu điểm mà trường Y không có, nhưng rồi lại hụt hẫng khi nhận ra một số khuyết điểm ở trường X mà bạn không mong đợi.
Một vị phụ huynh chia sẻ: Tốt nhất là cứ cho con học trường gần nhà. Cái lợi đầu tiên là con thường xuyên được nhìn thấy trường học khi đi chợ, đi dạo với bà, với mẹ. Vì con đã quen với hình ảnh ngôi trường nên những ngày đầu đi học, trẻ sẽ bớt bỡ ngỡ, sợ sệt, lúng túng. Việc học gần nhà cũng rất thuận lợi trong việc đưa đón trẻ, giúp bé có thêm thời gian để được nghỉ ngơi, ăn uống và làm bài tập, chứ không phải mỗi ngày mất đến cả tiếng đồng hồ ngồi trên xe cùng bố mẹ vào những giờ cao điểm để đến trường.
Tất nhiên, mỗi vị phụ huynh đều có những kỳ vọng khác nhau trong việc chọn trường cho con, nhưng mọi thứ chỉ là tương đối, quan trọng là bé phải sớm thích nghi với môi trường ở lớp học. Có quen thuộc, bé mới không sợ đến trường, không sợ thầy cô giáo, không sợ học bài, dễ hòa đồng với các bạn mới.

 

Thời gian 3 tháng hè không phải là quá dài với việc chuẩn bị vào lớp một cho bé, và cho cả các phụ huynh. (ảnh minh hoạ)

Có nên học chữ sớm?

Sớm hay muộn, đứa trẻ nào rồi cũng sẽ biết đọc, biết viết. Nhưng nếu không cho con đi học thêm trước khi vào lớp một, bạn sẽ sợ bé không thể theo kịp bạn bè vì có vẻ như các bạn ở lớp đều đã học chữ trước.
Thực ra, đây chỉ là nỗi lo và áp lực của riêng bố mẹ.
Theo nhiều nghiên cứu, ở độ tuổi lên sáu, lên bảy, bàn tay, trí óc và cơ thể trẻ mới đủ hoàn thiện, sẵn sàng cho việc học. Đôi tay của đứa trẻ lên sáu bắt đầu cứng cáp để tập tành, uốn từng con chữ, trí óc của chúng mới đủ độ “chín” nhất định để nắm bắt kiến thức…
Có thể nếu trẻ chưa được học chữ sớm, trẻ sẽ viết chậm hơn so với chúng bạn, nhưng so với một đứa trẻ lên sáu, sự chập chạp này là bình thường vì đây là lần đầu tiên bé mới tập viết, tập đánh vần. Với trẻ, mọi chuyện vẫn không có gì đáng lo, nhưng áp lực lại chính là từ bố mẹ. Khi bố mẹ càng kỳ vọng nhiều ở con, bố mẹ sẽ càng cảm thấy lo lắng khi con học chậm hơn nhiều bạn bè hoặc ít đạt được những điểm cao ở lớp. Nhưng nếu trước đó bố mẹ đã xác định tư tưởng và chấp nhận con mình sẽ học đọc, học viết một cách từ tốn, sẽ không có “vấn đề” gì xảy ra với trẻ. Nếu bạn không chấp nhận được việc con mình chỉ đạt điểm trung bình hoặc trung bình khá, thường xuyên bị cô chê viết chữ chậm, bạn có thể chọn cách dạy bé học chữ và học đọc trước khi đi học lớp một chính thức.
Hãy nhớ rằng, những kĩ năng đọc, viết ở bé sẽ hoàn thành dù sớm hay muộn, chỉ là vấn đề thời gian và sự kiên nhẫn của phụ huynh.


Theo nhiều nghiên cứu, ở độ tuổi lên sáu, lên bảy, bàn tay, trí óc và cơ thể trẻ mới đủ hoàn thiện, sẵn sàng cho việc học. (ảnh minh hoạ)
Quan tâm đến vấn đề sức khỏe
Vào lớp một, bé cần có một sức khỏe tốt để phục vụ cho việc học. Chỉ còn một năm nữa thôi, mẹ phải chuẩn bị cho bé các kĩ năng biết tự ăn, ăn được nhiều món ăn khác nhau để không bỡ ngỡ với thực đơn phong phú ở trường cấp I. Chế độ dinh dưỡng tốt giúp bé khỏe khoắn và tăng sức đề kháng. Ngoài ra, mẹ cần tập cho bé ngủ trưa theo đúng giờ ngủ trưa ở trường học để bé làm quen và thích nghi dần. Vào kỳ nghỉ hè cuối cùng của những năm mẫu giáo, mẹ nên dành nhiều thời gian cho bé đi bơi, tắm biển, đi chơi công viên, tiếp xúc nhiều với thiên nhiên, những hoạt động này giúp cho sức khỏe của bé được củng cố. Cuối cùng, hãy cho con đi khám sức khỏe toàn diện để đảm bảo rằng cơ thể bé hoàn toàn khỏe mạnh, ổn định.

Vẽ, nặn đất sét
Tham quan ngôi trường trước ngày đi học Đừng tưởng đây chỉ là những trò chơi giúp bé thư giãn. Khi bé vẽ hay nặn đất sét, những ngón tay của bé sẽ phải hoạt động một cách linh hoạt, mềm dẻo. Ngoài ra, bé phải biết kết hợp đôi tay với mắt để vẽ được những bức tranh sống động đầy màu sắc hay nặn ra những hình thù đáng yêu, ngộ nghĩnh từ đất sét. Những trò chơi này giúp bé rất nhiều trong kỹ năng tập viết sau này vì đôi tay đã sẵn có sự mềm dẻo, đôi mắt đã có sự kết hợp nhuần nhuyễn với bàn tay để viết nên những con chữ nắn nót.
Sau khi đã quyết định cho con học trường nào, bạn nên dành thời gian dẫn bé đến chơi ở trường học. Bạn có thể chọn giờ tan học rồi xin bác bảo vệ đưa con vào trường. Tranh thủ thời gian này giới thiệu với con về lớp mới, trường mới, cho trẻ ngồi cả vào bộ bàn ghế trong lớp học. Bạn cũng có thể dành ít phút đóng vai cô giáo, lên bục giảng rồi nói chuyện với bé đang ngồi ở phía dưới. Ngoài ra, mẹ cũng nên giới thiệu cho bé vị trí nhà vệ sinh, tránh trường hợp những ngày đầu tiên đi học, cháu muốn đi vệ sinh nhưng vì ngại ngần mà không dám hỏi bạn bè và thầy cô giáo. Việc làm quen này giúp bé tránh sự bỡ ngỡ, lạ lẫm trong những ngày đầu tiên đến lớp. Ngoài ra, hãy liên tục nói về những niềm vui của việc đi học, được quen với bạn bè mới, được chơi ở sân trường to, rộng hơn sân trường mẫu giáo…
Cùng bé đi mua sách vở, chuẩn bị đồ dùng học tập
Bạn có thể dẫn bé cùng ra hiệu sách để chọn mua sách vở và đồ dùng học tập. Cho phép bé tự chọn một số món đồ cho bản thân. Đây cũng là cách vô cùng hiệu quả khiến con trở nên hứng thú với trường lớp.
Ngày hôm quan, tôi thấy rất nhiều ông bố bà mẹ thi nhau chia sẻ bài viết Đánh vào mông ảnh hưởng đến trí thông minh của trẻ và tung hô rằng không nên đánh con. Tôi nghĩ, những người mạnh miệng cho rằng “dạy con không được đánh đòn”, chắn chắn chưa từng làm cha làm mẹ.

Tôi là một phụ huynh vẫn dùng roi để dạy con những khi con bướng, không nghe lời hay ăn vạ. Đương nhiên, tôi cũng chẳng ngại thừa nhận điều này.
Ngày còn bé, tôi cũng như bao đứa trẻ khác, không ít lần phải chịu những trận đòn roi “thừa sống thiếu chết” của cha mẹ. Bố tôi thậm chí còn nổi tiếng là người nghiêm khắc nhất khu phố. Ông không cần nói nhiều, mỗi khi phạm lỗi, chỉ lần chỉ tay lên giường là tôi tự biết mình phải nằm lên đó chịu đòn. Bố tôi đánh đau lắm, ông có một chiếc đũa cả riêng dùng để đánh đòn. Khi đánh, một đòn của ông phải nặng bằng chục đòn của những người khác. Tôi cũng nhớ y nguyên cảm giác uất ức, “hận” cha “hận” mẹ sau mỗi lần bị đánh. Vậy nhưng theo thời gian, khi lớn lên rồi tôi mới nhận ra, nếu không có những trận đòn roi, không có sự nghiêm khắc của cha mẹ thì tôi đã không thể nên người.

Theo quan điểm của tôi, con hư là phải dạy, mà khi dạy không được, nói không nghe thì dứt khoát phải đánh. Cái cây mình không uốn nắn ngay từ khi còn nhỏ, lớn lên làm sao nó mọc cho đúng hàng đúng lối. Dạy con mà chỉ yêu chiều nịnh nọt, chỉ nói lời suông “Không được làm thế”, “Không được hư thế” liệu được mấy đứa trẻ nghe lời? Đơn giản là chỉ nói thôi, trẻ nhỏ biết chúng ta không bao giờ đánh đòn chỉ càng khiến chúng không biết sợ cha mẹ.

Cá nhân tôi ủng hộ việc dùng roi vọt để dạy con vì đơn giản nếu chỉ nói suông, được mấy đứa trẻ biết sợ cha mẹ mà nghe lời? (ảnh minh hoạ)
Như con trai tôi, mới hơn 1 tuổi tôi đã bắt đầu đánh con. Con tôi hồi đấy rất nghịch, luôn thích sờ tay vào ổ điện, thích nghịch dao, thích nghịch nước…Trẻ 1 tuổi thì làm sao bảo được nó? Mỗi lần con nghịch ổ điện hay ăn cơm mà ngậm cơm, nhè cơm, tôi ngay lập tức chạy ra đánh cho vài phát thật đau để nhớ. Từ sau chỉ cần tôi lừ mắt hay giơ tay lên là con tự giác không dám nghịch ngợm, cũng biết đường mà ăn uống cho tử tế.
Lớn hơn chút nữa, vào giai đoạn mẫu giáo, trẻ con tuổi này đứa nào cũng bướng. Tối tôi chỉ cho xem tivi một lúc rồi bảo con “đi ngủ đi” mà còn vẫn phớt lờ lời bố mẹ nói. Lần thứ nhất, tôi nhắc con. Lần thứ 2, tôi cũng vẫn nhắc con. Nhưng đến lần thứ 3 mà vẫn cố tình không nghe lời, tôi ngay lập tức cho ăn đòn. Vài lần như thế là sợ, bố nói gì cũng biết điều mà nghe theo. Vợ tôi không đánh con, nên cũng vì thế mà thằng bé “nhờn” với mẹ, chẳng bao giờ nghe lời.
Cũng đừng ai so sánh với tôi những câu đại loại như "Tây nó có bao giờ đánh con, sao nó vẫn dạy được con", bởi tôi suy nghĩ rất đơn giản là đối với trẻ con châu Á nói chung, Việt nam nói riêng không thể giáo dục thiếu roi được vì nó là đặc thù của châu Á rồi. Trẻ con châu Âu có văn hoá riêng nên chúng không cần đến roi mà vẫn ngoan vì môi trường văn hoá ở đó khác chúng ta hoàn toàn. Thêm nữa, cũng đừng ai "thần thánh hoá" phương Tây bởi bên đó, cha mẹ mà đã đánh con thì còn khủng khiếp hơn chúng ta nhiều. Ngày xưa ông bà ta vẫn có câu “Yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi”. Tôi thấy hầu hết những người con từng bị cha mẹ dạy dỗ nghiêm khắc thì lớn lên hiểu biết đều thầm cảm ơn cha mẹ hết. Đánh con, người làm cha làm mẹ như tôi còn đau hơn con gấp trăm nghìn lần. Làm cha làm mẹ chẳng ai muốn dùng biện pháp mạnh để dạy con cả. Thế nhưng mỗi nhà mỗi cảnh. Có đứa trẻ ngoan, mình nói nó nghe thì thôi. Với những đứa trẻ hư, ương bướng, cá tính mạnh, nếu không đòn roi “thuần hoá” thì rồi sau này ra đời, “đời” còn đánh chúng đau hơn cả cha mẹ. Một, hai đòn roi bây giờ có là gì?
Đương nhiên, đánh con cũng phải biết cách. Tôi không bao giờ đánh vào những chỗ không nên như đầu, lưng hay bụng mà chỉ đánh vào những nơi “phần mềm” như mông, bàn tay hay bắp chân. Đánh con là để con nhớ, con chừa chứ không phải là bạo hành hay sử dụng bạo lực.
Đánh con vô cớ chỉ để thoả mãn cơn bực tức của bản thân thì đương nhiên trẻ sẽ “oán hận” chứ nếu đánh con vì những lý do “hợp lý” thì trẻ có giận sau này cũng vẫn thương cha thương mẹ.
Ngay từ trong bụng mẹ, trẻ đã có thể lắng nghe và nhận biết âm thanh bên ngoài. Càng được tiếp xúc nhiều với ngôn ngữ, bé càng học nói nhanh hơn nên mẹ cần cố gắng kết hợp nhiều phương pháp để kích thích bé mau nói. Cùng tìm hiểu về các tuyệt chiêu dưới đây:

1. Phản ứng với tiếng khóc của con

Trong năm đầu tiên của cuộc đời, hầu hết các nhóc bày tỏ mong muốn và giao tiếp với mọi người thông qua tiếng khóc của mình. Các mẹ phản ứng với tiếng khóc của bé cho bé biết rằng mẹ đang lắng nghe. Điều này giúp bé cảm thấy mình được an toàn hơn nhiều.
7 bí quyết dạy bé tập nói nhanh nhất mà các bậc phụ huynh nên áp dụng phần 1

 2. Trò chuyện với bé

Mặc dù lúc này bé chưa thể nói mà chỉ có thể phát ra tiếng ê a trong miệng, nhưng việc thường xuyên nói chuyện sẽ giúp bé nhận biết âm thanh và tăng vốn từ vựng hằng ngày. Bắt đầu với những câu nói bâng quơ như “ Hôm nay trời nắng đẹp, mẹ bế cục cưng ra phơi nắng nhé” hay như “ Bé có yêu mẹ không?”… vừa giúp mẹ và bé gần gũi nhau hơn vừa giúp bé học từ tốt hơn.
7 bí quyết dạy bé tập nói nhanh nhất mà các bậc phụ huynh nên áp dụng phần 2

3. Tạo môi trường giao tiếp

Một đứa trẻ có thể lắng nghe và hiểu âm thanh xung quanh trước cả khi bé có thể nói được. Vì vậy, một môi trường đầy những cuộc hội thoại và âm thanh sẽ giúp bé học nói nhanh hơn. Mẹ không cần phải bắt con nói một cách chính xác. Chỉ cần bạn nói đúng, bé cưng cũng sẽ học được cách nói đúng.

4. Dạy bé tập nói: Học đi đôi với hành

Tất nhiên, học “chay” bao giờ cũng nhàm chán và khó tiếp thu hơn. Vì vậy, nếu khi nói chuyện với con, bạn có thể kết nối những từ ngữ với hành động, bé sẽ tiếp thu nhanh hơn. Chẳng hạn, nếu thấy bé chạm vào chân của mình, đây là “thời cơ” để bạn dạy bé từ “chân”, hoặc bạn cũng có thể dùng hành động mô tả từ ngữ…
7 bí quyết dạy bé tập nói nhanh nhất mà các bậc phụ huynh nên áp dụng phần 3

5. Nói về những hành động của con

Mẹ nên tận dụng tất cả cơ hội để nói chuyện với con. Trước khi làm một hành động gì, bạn nên nói với bé về những gì sắp diễn ra. Đây là cách giúp bé liên kết hành động với âm thanh. Như lúc bế con đi tắm, mẹ có thể nói với con “Bây giờ mình đi tắm cho sạch nhé” hay như lúc thay tã cho con “Mẹ thay tã cho cục cưng nhé”.

6. Kể chuyện và hát

Chuyện cổ tích và những bài hát là một trong những yếu tố quan trọng đối với quá trình dạy con tập nói. Những câu chuyện giúp bé sử dụng từ ngữ và câu một cách tốt hơn, trong khi việc lặp đi lặp lại từ trong bài hát giúp bé ghi nhớ từ. Mỗi khi kể chuyện hoặc hát cho con nghe, mẹ nên kết hợp với những động tác dễ thương, ngộ nghĩnh để làm bé thích thú hơn.
7 bí quyết dạy bé tập nói nhanh nhất mà các bậc phụ huynh nên áp dụng phần 4

7. Dạy bé tập nói: Hiệu quả của những trò chơi

“Đây là cái gì” là trờ chơi phù hợp cho những nhóc nhỏ đang trong quá trình nhận biết và gọi tên đồ vật. Mẹ cũng có thể hỏi bé về màu sắc hoặc hình dáng của món đồ chơi này. Đối với những trẻ lớn hơn, mẹ có thể thử trò phức tạp hơn như “Những gì xảy ra tiếp theo?”. Bạn kể cho bé nghe một câu chuyện hay một tình huống và hỏi bé xem chuyện gì có thể xảy ra tiếp theo trong câu chuyện.

7 bí quyết dạy bé tập nói nhanh nhất mà các bậc phụ huynh nên áp dụng phần 5
Thông qua 7 bí quyết dạy bé tập nói nhanh nhất mà các bậc phụ huynh nên áp dụng vừa được cung cấp trên đây, mong rằng sẽ giúp ích thật nhiều cho các ông bố bà mẹ trẻ lần đầu có con nhỏ. Một điều quan trọng mà cha mẹ nên lưu ý rằng, mỗi bé sẽ có những bước phát triển khác nhau nên nếu con mình chậm nói thì đừng quá lo lắng mà hãy cố gắng tìm hiểu nguyên nhân, có sự tư vấn từ bác sĩ về phương pháp dạy con tốt hơn cũng như áp dụng triệt để và hiệu quả 7 tuyệt chiêu này để sớm cho kết quả như mong đợi về quá trình phát triển thuận lợi của bé con. Chúc các mẹ nuôi con khỏe-dạy con ngoan
Con quấy khóc, con không chịu ăn, con ăn vạ, con bướng..làm mẹ ức chế, mẹ mệt và rất nhiều mẹ đã thường xuyên đánh vào mông con để răn đe và cho rằng dạy con cần phải đánh vào mông. Nhiều người cho rằng mông con là phần mềm và khi đánh mông con sẽ không ảnh hưởng gì con chỉ đau chút và là cách để con sợ lần sau không hư thế nữa. Nhưng mông và hộp sọ liên kết nhau bằng cột sống và nếu mông trẻ bị tác động mạnh sẽ truyền qua cột sống lên hộp sọ
Gần đây, trang World News của Hoa Kỳ công một một báo cáo dựa trên 4 năm nghiên cứu trên 1510 trẻ em từ 2-9 tuổi cho thấy rằng những em bé không bị trừng phạt thân thể có chỉ số IQ trung bình cao hơn trẻ thường bị đánh đập từ 5-28 điểm.
"Một số phụ huynh đang có thói quen sử dụng đòn roi để giáo dục con cái mà không biết hành động này là cực kỳ bất lợi cho sức khỏe trẻ em. Đánh đòn gây tụ máu quanh hông con, cản trở máu lưu thông hoặc thậm chí gây viêm da hoại tử.
Ngoài ra, trẻ em trong giai đoạn tăng trưởng và phát triển thường các cơ quan tương đối tinh tế, mao mạch cũng nhiều. Trong trường hợp bị tác động bên ngoài quá mạnh, mao mạch dễ bị chảy máu gây tổn thương gan tim mạch và các cơ quan khác." nghiên cứu này cho biết.

Tại sao đánh vào mông lại ảnh hưởng đến IQ
Mô não nằm trong khoang sọ của hộp sọ, qua lỗ magnum kết nối với cột sống con người. Nếu cha mẹ đánh quá nặng, quá nhanh, mông của trẻ bị tác động đột ngột. Lực đánh có thể được truyền qua cột sống atlanto-chẩm doanh, có thể gây ra các biến dạng tổng thể của hộp sọ, gây thiệt hại cho thân não, hậu quả của việc đánh đòn vào mông trẻ có thể trở thành một thảm họa.

Bé trai bị đánh vào mông tổn hại nhiều hơn bé gái
Một số cha mẹ khi đánh vào mông con thường bắt bé nằm sấp trên giường, chiếu hoặc ghế dài mà không biết việc nằm ép chịu đòn này có thể khiến các vật liệu cứng ở phía dưới gây hại đến tinh hoàn, làm tụ máu tinh hoàn của trẻ. Dùng thắt lưng, khăn hay dép đánh vào mông con cùng gây tụ máu mông, cản trở máu lưu thông hoặc thậm chí viêm hoại tử.

 
Một số cha mẹ khi đánh vào mông con thường bắt bé nằm sấp trên giường, chiếu hoặc ghế dài mà không biết việc nằm ép chịu đòn này có thể khiến các vật liệu cứng ở phía dưới gây hại đến tinh hoàn, làm tụ máu tinh hoàn của trẻ. (ảnh minh hoạ)

Đánh vào mông thậm chí gây tổn hại tâm thần

Một số phụ huynh ngoài việc đánh đòn vào mông còn hay dùng cách kéo tai cách để giáo dục trẻ em. Mặc dù hình phạt này không gây tổn thương màng nhĩ, nhưng kéo tai của trẻ có khả năng gây tổn thương sụn tai, nhiễm trùng hoặc tụ máu.
Theo các chuyên gia chăm sóc trẻ em, "đánh đòn" và các phương thức bạo lực giáo dục khác ngoài việc gây tổn hại đến sức khỏe của trẻ em, còn rất bất lợi đối với sự phát triển tâm lý trẻ. Sự trừng phạt và đòn roi sẽ phá hủy sự thân mật giữa con cái và cha mẹ, đồng thời chúng cũng ảnh hưởng xấu đến tâm lý của trẻ.
Một số trẻ em nếu thường xuyên bị đòn roi có thể dẫn đến nổi loạn, có xu hướng bắt chước người lớn, dùng bạo lực để giải quyết vấn đề. Đối với trẻ nhút nhát, giáo dục bằng bạo lực sẽ khiến trẻ trở nên thiếu tự tin, rụt rè và trầm cảm.
Đánh đòn không chỉ khiến trẻ đau đớn xác thịt mà sẽ để lại những tổn thương nghiêm trọng cả vè tinh thần. Trẻ em sinh ra vổn mong manh, nhạy cảm, dễ bị tổn thương. Chỉ có cha mẹ kém cói mới dùng đòn roi để giáo dục con cái.
Theo eva.vn